Chủ Nhật, 22 tháng 12, 2013

Thư ngỏ của Edward Snowden gửi cho nhân dân Brazil - toàn bộ


Edward Snowden's 'open letter to the Brazilian people' – in full
Hãy đọc thư của người thổi còi NSA, nó đã được tờ Folha de S Paulo xuất bản
Read the NSA whistleblower's letter, which has been published by the Folha de S Paulo newspaper
theguardian.com, Tuesday 17 December 2013 11.56 GMT
Bài được đưa lên Internet ngày: 17/12/2013
Edward Snowden: 'Hôm nay, nếu tôi mang một điện thoại cầm tay ở Sao Paolo, thì NSA có thể và theo dõi được vị trí của tôi'. Ảnh Sunshinepress/Getty Images
Edward Snowden: 'Today, if you carry a cell phone in Sao Paolo, the NSA can and does keep track of your location'. Photograph: Sunshinepress/Getty Images
Lời người dịch: Trích dẫn từ bức thư ngỏ của Snowden gửi cho người dân Brazil: “Ở NSA, tôi đã chứng kiến với cảnh báo giám sát gia tăng về toàn bộ dân số mà không có bất kỳ nghi ngờ nào về việc làm sai trái, và nó đe dọa trở thành sự thách thức các quyền con người lớn nhất thời đại chúng ta. NSA và các cơ quan gián điệp khác nói cho chúng ta rằng vì “sự an toàn” của riêng chúng ta - vì “sự an toàn” của Dilma, vì “sự an toàn” của Petrobras - họ đã viện tới quyền riêng tư của chúng ta và đột nhập vào trong cuộc sống của chúng ta. Và họ đã làm điều đó mà không hỏi công chúng ở bất kỳ nước nào, thậm chí của riêng nước của họ”. “Có một sự khác biệt khổng lồ giữa các chương trình hợp pháp, gián điệp hợp pháp, ép tuân thủ luật hợp pháp - nơi mà các cá nhân bị ngắm đích dựa vào sự khả nghi hợp lý, được cá nhân hóa - và các chương trình giám sát ồ ạt như lưới đánh cá đo đặt toàn bộ dân cư dưới một con mắt nhìn thấy tất cả và lưu lại các bản sao vĩnh viễn. Các chương trình đó từng không bao giờ là về khủng bố cả: chúng là về gián điệp kinh tế, kiểm soát xã hội, và điều khiển ngoại giao. Chúng là về sức mạnh”. Xem thêm: 'Chương trình gián điệp PRISM trên không gian mạng'.
“6 tháng trước, tôi đã bước ra từ bóng tối của Cơ quan An ninh Quốc gia (NSA) của Chính phủ Mỹ để đứng trước máy quay của một nhà báo. Tôi đã chia sẻ với thế giới bằng chứng chứng minh một số chính phủ đang xây dựng một hệ thống giám sát toàn thế giới để bí mật theo dõi cách chúng ta sống, chúng ta nói chuyện với ai, và chúng ta nói gì. Tôi đứng trước máy quay với đôi mắt cởi mở, biết rằng quyết định đó có thể lấy đi gia đình và ngôi nhà của tôi, và có thể mạo hiểm cuộc sống của tôi. Tôi đã có động lực vì lòng tin rằng các công dân của thế giới xứng đáng biết về hệ thống trong đó họ đang sống”.
NSA, tôi đã chứng kiến với cảnh báo giám sát gia tăng về toàn bộ dân số mà không có bất kỳ nghi ngờ nào về việc làm sai trái, và nó đe dọa trở thành sự thách thức các quyền con người lớn nhất thời đại chúng ta. NSA và các cơ quan gián điệp khác nói cho chúng ta rằng vì “sự an toàn” của riêng chúng ta - vì “sự an toàn” của Dilma, vì “sự an toàn” của Petrobras - họ đã viện tới quyền riêng tư của chúng ta và đột nhập vào trong cuộc sống của chúng ta. Và họ đã làm điều đó mà không hỏi công chúng ở bất kỳ nước nào, thậm chí của riêng nước của họ.
Hôm nay, nếu bạn mạng theo một điện thoại cầm tay ở Sao Paolo, thì NSA có thể và đang theo dõi vị trí của bạn: họ làm điều này 5 tỷ lần một ngày đối với mọi người trên khắp thế giới. Khi ai đó ở Florianopolis viếng thăm một website, thì NSA giữ một bản ghi khi điều đó xảy ra và những gì bạn đã làm ở đó. Nếu một người mẹ ở Porto Alegre gọi cho con bà để chúc cho con may mắn vì bài thi đại học của con, thì NSA có thể giữ lưu ký cuộc gọi đó 5 năm hoặc hơn. Thậm chí họ theo dõi ai đang có công chuyện hoặc đang xem phim khiêu dâm, trong trường hợp họ cần làm hỏng uy tín những cái đích của họ.
Các thượng nghị sỹ nói với chúng tôi rằng Brazil không nên lo lắng, vì điều này không phải là “sự giám sát”, đó là “sự thu thập dữ liệu”. Họi nói điều đó được thực hiện để giữ cho bạn an toàn. Họ là sai. Có một sự khác biệt khổng lồ giữa các chương trình hợp pháp, gián điệp hợp pháp, ép tuân thủ luật hợp pháp - nơi mà các cá nhân bị ngắm đích dựa vào sự khả nghi hợp lý, được cá nhân hóa - và các chương trình giám sát ồ ạt như lưới đánh cá đo đặt toàn bộ dân cư dưới một con mắt nhìn thấy tất cả và lưu lại các bản sao vĩnh viễn. Các chương trình đó từng không bao giờ là về khủng bố cả: chúng là về gián điệp kinh tế, kiểm soát xã hội, và điều khiển ngoại giao. Chúng là về sức mạnh.
Nhiều thượng nghị sỹ Brazil đồng ý, và đã yêu cầu sự trợ giúp của tôi với các cuộc điều tra củ họ các tội phạm bị tình nghi chống lại nhân dân Brazil. Tôi đã bày tỏ thiện chí của tôi hỗ trợ ở bất kỳ đâu phù hợp và hợp pháp, nhưng không may chính phủ Mỹ đã làm việc rất cật lực để hạn chế khả năng của tôi làm điều đó - cho tới nay đang ép hạ cánh máy bay của Tổng thống Evo Morales để ngăn tôi đi tới Mỹ Latin! Cho tới khi một nước nào đó trao quyền tị nạn chính trị vĩnh viễn, thì chính phủ Mỹ vẫn sẽ tiếp tục can thiệp khả năng của tôi để nói ra.
6 tháng trước, tôi đã tiết lộ rằng NSA đã muốn nghe toàn bộ thế giới. Bây giờ, toàn bộ thế giới đang lắng nghe ngược lại, và cả nói ra nữa. Và NSA không thích những gì đang nghe. Văn hóa của sự giám sát thế giới không phân biệt, đã phơi ra cho các tranh luận công khai và các cuộc điều tra thực sự ở mọi châu lục, đang sụp đổ. Chỉ 3 tuần trước, Brazil đã để cho Ủy ban các Quyền Con người của Liên hiệp quốc nhận biết được lần đầu tiên trong lịch sử rằng sự riêng tư không dừng lại ở những nơi mà mạng số bắt đầu, và rằng sự giám sát ồ ạt những người vô tội là vi phạm các quyền con người.
Làn sóng thủy triều đã đổi, và chúng ta cuối cùng có thể thấy tương lai nơi mà chúng ta có thể hưởng sự an ninh mà không có việc hy sinh tính riêng tư của chúng ta. Các quyền của chúng ta không thể bị giới hạn vì một tổ chức bí mật, và các quan chức Mỹ nên không bao giờ quyết định các quyền tự do của các công dân Brazil. Thậm chí những người bảo vệ cho sự giám sát ồ ạt những người có lã không bị thuyết phục rằng các công nghệ giám sát của chung ta đã vượt qua một cách nguy hiểm sự kiểm soát dân chủ, bây giờ cũng đồng ý rằng trong các nền dân chủ, sự giám sát công chúng phải được công chúng tranh luận.
Hành động lương tâm của tôi đã bắt đầu với một tuyên bố: “Tôi không muốn sống trong một thế giới nơi mà mọi điều mà tôi nói, mọi điều tôi làm, mọi điều tôi trò chuyện, mọi biểu hiện của sự sáng tạo hoặc tình yêu hoặc tình bạn đều được ghi lại. Đó không phải là thứ gì đó tôi muốn ủng hộ, không phải thứ gì đó tôi muốn xây dựng, và không phải là thứ gì đó tôi có thiện chí để sống theo”.
Những ngày sau đó, tôi đã được nói chính phủ của tôi đã làm cho tôi thành không có nhà nước và đã muốn bỏ tù tôi. Cái giá để tôi nói là hộ chiếu của tôi, nhưng tôi có thể trả cho nó một lần nữa: Tôi sẽ không là người bỏ qua sự phạm tội vì lợi ích tiện lợi chính trị. Tôi thà không có nhà nước còn hơn là không có tiếng nói.
“Nếu Brazil nghe chỉ một điều từ tôi, thì hãy là điều này: khi tất cả chúng ta hợp lại cùng nhau chống lại những bất công và bảo vệ tính riêng tư và các quyền cơ bản của con người, thì chúng ta có thể tự bảo vệ chúng ta thậm chí khỏi các hệ thống mạnh nhất”.
"Six months ago, I stepped out from the shadows of the United States Government's National Security Agency to stand in front of a journalist's camera. I shared with the world evidence proving some governments are building a world-wide surveillance system to secretly track how we live, who we talk to, and what we say. I went in front of that camera with open eyes, knowing that the decision would cost me family and my home, and would risk my life. I was motivated by a belief that the citizens of the world deserve to understand the system in which they live.
My greatest fear was that no one would listen to my warning. Never have I been so glad to have been so wrong. The reaction in certain countries has been particularly inspiring to me, and Brazil is certainly one of those.
At the NSA, I witnessed with growing alarm the surveillance of whole populations without any suspicion of wrongdoing, and it threatens to become the greatest human rights challenge of our time. The NSA and other spying agencies tell us that for our own "safety" — for Dilma's "safety," for Petrobras' "safety" — they have revoked our right to privacy and broken into our lives. And they did it without asking the public in any country, even their own.
Today, if you carry a cell phone in Sao Paolo, the NSA can and does keep track of your location: they do this 5 billion times a day to people around the world. When someone in Florianopolis visits a website, the NSA keeps a record of when it happened and what you did there. If a mother in Porto Alegre calls her son to wish him luck on his university exam, NSA can keep that call log for five years or more. They even keep track of who is having an affair or looking at pornography, in case they need to damage their target's reputation.
American Senators tell us that Brazil should not worry, because this is not "surveillance," it's "data collection." They say it is done to keep you safe. They're wrong. There is a huge difference between legal programs, legitimate spying, legitimate law enforcement — where individuals are targeted based on a reasonable, individualized suspicion — and these programs of dragnet mass surveillance that put entire populations under an all-seeing eye and save copies forever. These programs were never about terrorism: they're about economic spying, social control, and diplomatic manipulation. They're about power.
Many Brazilian senators agree, and have asked for my assistance with their investigations of suspected crimes against Brazilian citizens. I have expressed my willingness to assist wherever appropriate and lawful, but unfortunately the United States government has worked very hard to limit my ability to do so -- going so far as to force down the Presidential Plane of Evo Morales to prevent me from travelling to Latin America! Until a country grants permanent political asylum, the US government will continue to interfere with my ability to speak.
Six months ago, I revealed that the NSA wanted to listen to the whole world. Now, the whole world is listening back, and speaking out, too. And the NSA doesn't like what it's hearing. The culture of indiscriminate worldwide surveillance, exposed to public debates and real investigations on every continent, is collapsing. Only three weeks ago, Brazil led the United Nations Human Rights Committee to recognize for the first time in history that privacy does not stop where the digital network starts, and that the mass surveillance of innocents is a violation of human rights.
The tide has turned, and we can finally see a future where we can enjoy security without sacrificing our privacy. Our rights cannot be limited by a secret organization, and American officials should never decide the freedoms of Brazilian citizens. Even the defenders of mass surveillance, those who may not be persuaded that our surveillance technologies have dangerously outpaced democratic controls, now agree that in democracies, surveillance of the public must be debated by the public.
My act of conscience began with a statement: "I don't want to live in a world where everything that I say, everything I do, everyone I talk to, every expression of creativity or love or friendship is recorded. That's not something I'm willing to support, it's not something I'm willing to build, and it's not something I'm willing to live under."
Days later, I was told my government had made me stateless and wanted to imprison me. The price for my speech was my passport, but I would pay it again: I will not be the one to ignore criminality for the sake of political comfort. I would rather be without a state than without a voice.
If Brazil hears only one thing from me, let it be this: when all of us band together against injustices and in defence of privacy and basic human rights, we can defend ourselves from even the most powerful systems."
Dịch: Lê Trung Nghĩa

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.